幽棲

唐代 元稹
野人自愛幽棲所,近對長松遠是山。盡日望雲心不系, 有時看月夜方閒。壺中天地乾坤外,夢裡身名旦暮間。 遼海若思千歲鶴,且留城市會飛還。
rén ài yōu suǒ   jìn duì cháng sōng yuǎn shì shān jìn wàng yún xīn  
yǒu shí kàn yuè fāng xián zhōng tiān qián kūn wài   mèng shēn míng dàn jiān
liáo hǎi ruò qiān suì   qiě liú chéng shì huì fēi hái