游灵隐寺

宋代 程公许
赋予好在岩壑,强持缚缨簪。 野性当奈何,惝恍如惊麇。 京华百万家,{角戢}{角戢}瓦叠鳞。 海气荡烦暑,作威凌轹人。 湖山招我来,九里松松风清。 千百稽首灵鹫山,西瞻目若营。 云何一峰碧,飞来如羽轻。 俗见囿畛域,达观涉沙尘。 不见毗耶离,示病老净名。 古掌断世世界,犹如陶家轮。 竺慧去不返,雪猿呼莫闻。 斯言谁与证,万壑空烟云。 老禅法龙象,谈尘纷纵横。 萍蓬万里外,缱绻犹乡情。 斋盂乳铺玉,茗碗花糁琼。 两腑扶清风,取意岩壑行。 冷泉掬清泚,五峰凌峥嵘。 真赏味无味,内观湛空明。 可能一枝筇,云水自由身。 永愧疚隐峰老,勇决拂衣巾。
hǎo zài yán   qiáng chí yīng zān  
xìng dāng nài   chǎng huǎng jīng jūn  
jīng huá bǎi wàn jiā     { jiǎo   }   { jiǎo   } dié lín  
hǎi dàng fán shǔ   zuò wēi líng rén  
shān zhāo lái   jiǔ sōng sōng fēng qīng  
qiān bǎi shǒu líng jiù shān   西 zhān ruò yíng  
yún fēng   fēi lái qīng  
jiàn yòu zhěn   guān shè shā chén  
jiàn   shì bìng lǎo jìng míng  
zhǎng duàn shì shì jiè   yóu táo jiā lún  
zhú huì fǎn   xuě yuán wén  
yán shuí zhèng   wàn kōng yān yún  
lǎo chán lóng xiàng   tán chén fēn zòng héng  
píng péng wàn wài   qiǎn quǎn yóu xiāng qíng  
zhāi   míng wǎn huā sǎn qióng  
liǎng qīng fēng   yán xíng  
lěng quán qīng   fēng líng zhēng róng  
zhēn shǎng wèi wèi   nèi guān zhàn kōng míng  
néng zhī qióng   yún shuǐ yóu shēn  
yǒng kuì jiù yǐn fēng lǎo   yǒng jué jīn