游靈隱寺

宋代 程公許
賦予好在岩壑,強持縛纓簪。 野性當奈何,惝恍如驚麇。 京華百萬家,{角戢}{角戢}瓦疊鱗。 海氣盪煩暑,作威凌轢人。 湖山招我來,九里松松風清。 千百稽首靈鷲山,西瞻目若營。 云何一峰碧,飛來如羽輕。 俗見囿畛域,達觀涉沙塵。 不見毗耶離,示病老淨名。 古掌斷世世界,猶如陶家輪。 竺慧去不返,雪猿呼莫聞。 斯言誰與證,萬壑空煙雲。 老禪法龍象,談塵紛縱橫。 萍蓬萬里外,繾綣猶鄉情。 齋盂乳鋪玉,茗碗花糝瓊。 兩腑扶清風,取意岩壑行。 冷泉掬清泚,五峰凌崢嶸。 真賞味無味,內觀湛空明。 可能一枝筇,雲水自由身。 永愧疚隱峰老,勇決拂衣巾。
hǎo zài yán   qiáng chí yīng zān  
xìng dāng nài   chǎng huǎng jīng jūn  
jīng huá bǎi wàn jiā     { jiǎo   }   { jiǎo   } dié lín  
hǎi dàng fán shǔ   zuò wēi líng rén  
shān zhāo lái   jiǔ sōng sōng fēng qīng  
qiān bǎi shǒu líng jiù shān   西 zhān ruò yíng  
yún fēng   fēi lái qīng  
jiàn yòu zhěn   guān shè shā chén  
jiàn   shì bìng lǎo jìng míng  
zhǎng duàn shì shì jiè   yóu táo jiā lún  
zhú huì fǎn   xuě yuán wén  
yán shuí zhèng   wàn kōng yān yún  
lǎo chán lóng xiàng   tán chén fēn zòng héng  
píng péng wàn wài   qiǎn quǎn yóu xiāng qíng  
zhāi   míng wǎn huā sǎn qióng  
liǎng qīng fēng   yán xíng  
lěng quán qīng   fēng líng zhēng róng  
zhēn shǎng wèi wèi   nèi guān zhàn kōng míng  
néng zhī qióng   yún shuǐ yóu shēn  
yǒng kuì jiù yǐn fēng lǎo   yǒng jué jīn