游理安寺

宋代 张洵
群山抱一寺,深窈绝尘迹。秋桂初著花,引入游山屐。 妙香散诸天,凉飙响林樾。迤逦度前岭,谷邃径逾窄。 一亭当寺门,四顾但松柏。日色冷不光,万树并一碧。 小憩籁俱静,前行境尤寂。缅怀伏虎师,于此昔栖宅。 法雨清泉飞,松巅高阁辟。试登古刹顶,已据群峰脊。 山深秋气肃,地蓊云阴积。凭阑一以眺,苍然澹心魄。 潺潺溪自流,黯黯日将夕。扶藜独下山,又作尘中客。
qún shān bào   shēn yǎo jué chén qiū guì chū zhù huā   yǐn yóu shān
miào xiāng sàn zhū tiān   liáng biāo xiǎng lín yuè qián lǐng   suì jìng zhǎi
tíng dāng mén   dàn sōng bǎi lěng guāng   wàn shù bìng
xiǎo lài jìng   qián xíng jìng yóu miǎn huái 怀 shī   zhái
qīng quán fēi   sōng diān gāo shì dēng chà dǐng   qún fēng
shān shēn qiū   wěng yún yīn píng lán tiào   cāng rán dàn xīn
chán chán liú   àn àn jiāng xià shān   yòu zuò chén zhōng