游琅琊山寺

唐代 韦应物
受命恤人隐,兹游久未遑。鸣驺响幽涧,前旌耀崇冈。 青冥台砌寒,绿缛草木香。填壑跻花界,叠石构云房。 经制随岩转,缭绕岂定方。新泉泄阴壁,高萝荫绿塘。 攀林一栖止,饮水得清凉。物累诚可遣,疲氓终未忘。 还归坐郡阁,但见山苍苍。
shòu mìng rén yǐn   yóu jiǔ wèi huáng míng zōu xiǎng yōu jiàn   qián jīng yào 耀 chóng gāng
qīng míng tái hán   绿 cǎo xiāng tián huā jiè   dié shí gòu yún fáng
jīng zhì suí yán zhuǎn   liáo rào dìng fāng xīn quán xiè yīn   gāo luó yīn 绿 táng
pān lín zhǐ   yǐn shuǐ qīng liáng lèi chéng qiǎn   méng zhōng wèi wàng
hái guī zuò jùn   dàn jiàn shān cāng cāng