有客生致两雉不忍杀开笼纵之二首 其一

宋代 孙觌
平地安知祸有机,一跌永负青云期。举群惊雊堕罝网,衮背焕烂光陆离。 山梁三嗅不忍嘬,如皋一笑吁可悲。开笼放汝须远去,莫遣韩公赋病鸱。
píng ān zhī huò yǒu   diē yǒng qīng yún qún jīng gòu duò wǎng gǔn   bèi huàn làn guāng    
shān liáng sān xiù rěn chuài   gāo xiào bēi kāi lóng fàng yuǎn   qiǎn hán gōng bìng chī