有客生致兩雉不忍殺開籠縱之二首 其一

宋代 孫覿
平地安知禍有機,一跌永負青雲期。舉群驚雊墮罝網,袞背煥爛光陸離。 山樑三嗅不忍嘬,如皋一笑吁可悲。開籠放汝須遠去,莫遣韓公賦病鴟。
píng ān zhī huò yǒu   diē yǒng qīng yún qún jīng gòu duò wǎng gǔn   bèi huàn làn guāng    
shān liáng sān xiù rěn chuài   gāo xiào bēi kāi lóng fàng yuǎn   qiǎn hán gōng bìng chī