幽居

宋代 刘攽
住处必松竹,经年长自閒。青苔仍有径,乱石更成山。 饮水却馀乐,荷锄谁愧颜。悠然谢车马,听客到门还。
zhù chù sōng zhú   jīng nián zhǎng xián qīng tái réng yǒu jìng luàn   shí gēng chéng shān    
yǐn shuǐ què   chú shuí kuì yán yōu rán xiè chē tīng   dào mén hái