游金精山

宋代 胡平仲
人去坛空几历年,尘埃难没汉山川。 窦门深入壶中地,环壁遥开瓮外天。 致雨土龙如解化,随时木鹤亦能仙。 要知万劫长生处,古篆惟存石鼓篇。
rén tán kōng nián   chén āi nán méi hàn shān chuān  
dòu mén shēn zhōng   huán yáo kāi wèng wài tiān  
zhì lóng jiě huà   suí shí néng xiān  
yào zhī wàn jié cháng shēng chù   zhuàn wéi cún shí piān