又寄梦锡

宋代 孔平仲
自君卧漳滨,我意恍若疾。无人与笑言,兀兀守一室。 当寝或不寝,当食或不食。有思气填胸,可骇几战慄。 想君端在家,比我乃安逸。妻孥以嬉娱,簿领久阁笔。 南城趋北城,道路无所隔。我岂无仆马,子不见宾客。 哦亭足清风,林木助萧瑟。葵花无数开,莲叶亦已出。 起来定何时,幸会能几日。已令刍白醪,待子欢促膝。
jūn zhāng bīn   huǎng ruò rén xiào yán   shǒu shì    
dāng qǐn huò qǐn   dāng shí huò shí yǒu tián xiōng   hài zhàn    
xiǎng jūn duān zài jiā   nǎi ān   lǐng 簿 jiǔ    
nán chéng běi chéng   dào suǒ zi   jiàn bīn    
ó tíng qīng fēng   lín zhù xiāo kuí huā shù kāi lián   chū    
lai dìng shí   xìng huì néng lìng chú bái láo dài   zi huān