有怀周燕五
隔水偏能断羽鳞,文缘再续竟无因。那从末俗求知己,却为凉风忆故人。
老我形骸犹放浪,知公才调最清新。山城风雨鸡鸣夜,剪烛论诗迹已陈。
gé
隔
shuǐ
水
piān
偏
néng
能
duàn
断
yǔ
羽
lín
鳞
,
wén
文
yuán
缘
zài
再
xù
续
jìng
竟
wú
无
yīn
因
。
。
nà
那
cóng
从
mò
末
sú
俗
qiú
求
zhī
知
jǐ
己
,
què
却
wèi
为
liáng
凉
fēng
风
yì
忆
gù
故
rén
人
。
。
lǎo
老
wǒ
我
xíng
形
hái
骸
yóu
犹
fàng
放
làng
浪
,
zhī
知
gōng
公
cái
才
diào
调
zuì
最
qīng
清
xīn
新
。
。
shān
山
chéng
城
fēng
风
yǔ
雨
jī
鸡
míng
鸣
yè
夜
,
jiǎn
剪
zhú
烛
lùn
论
shī
诗
jì
迹
yǐ
已
chén
陈
。
。