有怀 其二

宋代 韩淲
独行风雨夜,家事复身谋。推枕茅檐起,停骖麦陇收。 亲情离聚矣,故旧往还不。抚著时文笑,荣涂遍九州。
xíng fēng   jiā shì shēn móu tuī zhěn máo yán tíng   cān mài lǒng shōu    
qīn qíng   jiù wǎng huán zhù shí wén xiào róng   biàn jiǔ zhōu