有怀昌甫

宋代 韩淲
三家我故旧,一士我久要。新冬过溪涧,山寒风叶飘。 老眼为之开,聊以永今朝。浮华眩钟鼎,洒落忘箪瓢。 古谊不胜俗,岁寒松后凋。共话诗翁归,章泉如云霄。
sān jiā jiù   shì jiǔ yào xīn dōng guò jiàn shān   hán fēng piāo    
lǎo yǎn wèi zhī kāi   liáo yǒng jīn zhāo huá xuàn zhōng dǐng   luò wàng dān piáo    
shèng   suì hán sōng hòu diāo gòng huà shī wēng guī zhāng   quán yún xiāo