有懷昌甫

宋代 韓淲
三家我故舊,一士我久要。新冬過溪澗,山寒風葉飄。 老眼為之開,聊以永今朝。浮華眩鐘鼎,灑落忘簞瓢。 古誼不勝俗,歲寒松後凋。共話詩翁歸,章泉如雲霄。
sān jiā jiù   shì jiǔ yào xīn dōng guò jiàn shān   hán fēng piāo    
lǎo yǎn wèi zhī kāi   liáo yǒng jīn zhāo huá xuàn zhōng dǐng   luò wàng dān piáo    
shèng   suì hán sōng hòu diāo gòng huà shī wēng guī zhāng   quán yún xiāo