游鸿禧废寺,听旧僧心敬言

宋代 郑元祐
渡南已四叶,继统属济王。祀国支圯柱,前星掩寒芒。 帏妍肇牝晨,奴谋肆鸱张。两潘为义激,不顾百口戕。 起以奉其主,近在苕水阳。天津斡斗杓,海底洗日光。 人非霍狄俦,谁是涉险航?闻其被戮时,母老两鬓霜。 吐辞语观者,令人殊激昂。吾见宋忠臣,虽死犹不亡。 至今草间燐,荧荧出幽房。北城鸿禧寺,栋宇自萧梁。 两潘举义日,俾众听钟撞。哀哉城门火,遽遗池鱼殃。 遂指寺逆地,潴宫示非常。田断饭僧粥,炉冷供佛香。 金像久颓剥,青苔重悲凉。仰惧枅栱坠,俯叹榛莽长。 残僧四五人,饥用篾束肠。敬也业尤白,宴坐不下堂。 家本蜀杨氏,能言寺之详。补苴罄衣钵,创巨医难良。 更今百廿年,我来重彷徨。潘忠世莫雪,寺废人弗伤。 天高莫之诉,题诗空慨慷。
nán   tǒng shǔ wáng guó zhī zhù   qián xīng yǎn hán máng
wéi yán zhào pìn chén   móu chī zhāng liǎng pān wèi   bǎi kǒu qiāng
fèng zhǔ   jìn zài tiáo shuǐ yáng tiān jīn dòu sháo   hǎi guāng
rén fēi huò chóu   shuí shì shè xiǎn háng   wén bèi shí   lǎo liǎng bìn shuāng
guān zhě   lìng rén shū áng jiàn sòng zhōng chén   suī yóu wáng
zhì jīn cǎo jiān lín   yíng yíng chū yōu fáng běi chéng hóng 鸿   dòng xiāo liáng
liǎng pān   zhòng tīng zhōng zhuàng āi zāi chéng mén huǒ   chí yāng
suì zhǐ   zhū gōng shì fēi cháng tián duàn fàn sēng zhōu   lěng gòng xiāng
jīn xiàng jiǔ tuí   qīng tái zhòng bēi liáng yǎng gǒng zhuì   tàn zhēn mǎng zhǎng
cán sēng rén   yòng miè shù cháng jìng yóu bái   yàn zuò xià táng
jiā běn shǔ yáng shì   néng yán zhī xiáng qìng   chuàng nán liáng
gèng jīn bǎi niàn 廿 nián   lái zhòng páng huáng pān zhōng shì xuě   fèi rén shāng
tiān gāo zhī   shī kōng kǎi kāng