又和别韵

宋代 孙觌
岁阴衮衮惊心折,世事纷纷触眼新。烁烁风灯深院雨,离离花草故城春。 一区栽自无宁处,五斗谁能更为贫。矢醉自醒还自笑,依稀却是梦中真。
suì yīn gǔn gǔn jīng xīn zhé   shì shì fēn fēn chù yǎn xīn shuò shuò fēng dēng shēn yuàn   huā cǎo chéng chūn
zāi nìng chù   dǒu shuí néng gèng wéi pín shǐ zuì xǐng hái xiào   què shì mèng zhōng zhēn