幽谷

宋代 欧阳修
一径入蒙密,已闻流水声。行穿翠筱尽,忽见青山横。 山势抱幽谷,谷泉含石泓。旁生嘉树林,上有好鸟鸣。 鸟语谷中静,树凉泉影清。露蝉已嘒嘒,风溜时泠泠。 渴心不待饮,醉耳倾还醒。嘉我二三友,偶同丘壑情。 环流席高荫,置酒当峥嵘。是时新雨馀,日落山更明。 山色已可爱,泉声难久听。安得白玉琴,写以朱丝绳。
jìng méng   wén liú shuǐ shēng xíng chuān cuì 穿 xiǎo jǐn   jiàn qīng shān héng    
shān shì bào yōu   quán hán shí hóng páng shēng jiā shù lín shàng   yǒu hǎo niǎo míng    
niǎo zhōng jìng   shù liáng quán yǐng qīng chán huì huì fēng   liū shí líng líng    
xīn dài yǐn   zuì ěr qīng hái xǐng jiā èr sān yǒu ǒu   tóng qiū qíng    
huán liú gāo yīn   zhì jiǔ dāng zhēng róng shì shí xīn   luò shān gèng míng    
shān ài   quán shēng nán jiǔ tīng ān bái qín xiě   zhū shéng