有感

明代 王世贞
伏枕风尘懒未除,侧身天地气难舒。兵戈渐缓菟裘计,将帅空传马服书。 孤愤长年思五岳,独醒何日问三闾。冥冥鸿鹄抢榆少,饱翼抟空恣所如。
zhěn fēng chén lǎn wèi chú   shēn tiān nán shū bīng jiàn huǎn qiú jiàng   shuài kōng chuán shū    
fèn cháng nián yuè   xǐng wèn sān míng míng hóng 鸿 qiǎng shǎo bǎo   tuán kōng suǒ