游定林

宋代 周紫芝
青山绕招提,危磴迎屐齿。泉声去悠悠,秀色来亹亹。 定林得幽处,胜践发新喜。当年手种树,来禽杂青李。 横斜照壁诗,平淡如止水。尚想扶风帐,横经多士子。 奈此后学徒,发冢用诗礼。朝回丹青像,暮撤配食簋。 空馀古祠荒,老木寒藤委。遗像犹便便,念往悲复起。 举似与山僧,山僧岂知此。日暮归去来,林深足荆杞。
qīng shān rào zhāo   wēi dèng yíng chǐ 齿 quán shēng yōu yōu xiù   lái wěi wěi    
dìng lín yōu chù   shèng jiàn xīn dāng nián shǒu zhòng shù lái   qín qīng    
héng xié zhào shī   píng dàn zhǐ shuǐ shàng xiǎng fēng zhàng héng   jīng duō shì    
nài hòu xué   zhǒng yòng shī cháo huí dān qīng xiàng   chè pèi shí guǐ    
kōng huāng   lǎo hán téng wěi xiàng yóu biàn biàn 便 niàn 便   wǎng bēi    
shān sēng   shān sēng zhī guī lái lín   shēn jīng