游定夫见过晡饭既去烛下目昏不能阅书感而赋之

宋代 周邦彦
烟草里门秋,暮气幽人宅。遥知金轮升,户牖粲虚白。 风驱云将来,市声落几格。连曹属解鞚,一饭已扫迹。 馀膻未洁鼎,傲鼠已出额。铜英洗病眼,乌舄畏断册。 已为儿辈翁,兹事岂不迫。昔见羡门生,童子身三尺。 捐家问道要,颛声不好剧。颇观鸟迹书,保气如保璧。 贪饵投祸罗,煎丝废前绩。上惭玄元教,溘死有馀责。 浊镜在两眸,看朱忽成碧。当时方瞳叟,变灭云雾隔。 肝劳忧久痼,瞑坐救昏幕。尚须文字间,侵尽百年客。 非图瞩秋毫,所要分菽麦。
yān cǎo mén qiū   yōu rén zhái yáo zhī jīn lún shēng   yǒu càn bái
fēng yún jiāng lái   shì shēng luò lián cáo shǔ jiě kòng   fàn sǎo
shān wèi jié dǐng   ào shǔ chū é tóng yīng bìng yǎn   wèi duàn
wèi ér bèi wēng   shì jiàn xiàn mén shēng   tóng shēn sān chǐ
juān jiā wèn dào yào   zhuān shēng hǎo guān niǎo shū   bǎo bǎo
tān ěr tóu huò luó   jiān fèi qián shàng cán xuán yuán jiào   yǒu
zhuó jìng zài liǎng móu   kàn zhū chéng dāng shí fāng tóng sǒu   biàn miè yún
gān láo yōu jiǔ   míng zuò jiù hūn shàng wén jiān   qīn jǐn bǎi nián
fēi zhǔ qiū háo   suǒ yào fēn shū mài