游定夫見過晡飯既去燭下目昏不能閱書感而賦之

宋代 周邦彥
菸草里門秋,暮氣幽人宅。遙知金輪升,戶牖粲虛白。 風驅雲將來,市聲落幾格。連曹屬解鞚,一飯已掃跡。 餘膻未潔鼎,傲鼠已出額。銅英洗病眼,烏舄畏斷冊。 已為兒輩翁,茲事豈不迫。昔見羨門生,童子身三尺。 捐家問道要,顓聲不好劇。頗觀鳥跡書,保氣如保璧。 貪餌投禍羅,煎絲廢前績。上慚玄元教,溘死有餘責。 濁鏡在兩眸,看朱忽成碧。當時方瞳叟,變滅雲霧隔。 肝勞憂久痼,瞑坐救昏幕。尚須文字間,侵盡百年客。 非圖矚秋毫,所要分菽麥。
yān cǎo mén qiū   yōu rén zhái yáo zhī jīn lún shēng   yǒu càn bái
fēng yún jiāng lái   shì shēng luò lián cáo shǔ jiě kòng   fàn sǎo
shān wèi jié dǐng   ào shǔ chū é tóng yīng bìng yǎn   wèi duàn
wèi ér bèi wēng   shì jiàn xiàn mén shēng   tóng shēn sān chǐ
juān jiā wèn dào yào   zhuān shēng hǎo guān niǎo shū   bǎo bǎo
tān ěr tóu huò luó   jiān fèi qián shàng cán xuán yuán jiào   yǒu
zhuó jìng zài liǎng móu   kàn zhū chéng dāng shí fāng tóng sǒu   biàn miè yún
gān láo yōu jiǔ   míng zuò jiù hūn shàng wén jiān   qīn jǐn bǎi nián
fēi zhǔ qiū háo   suǒ yào fēn shū mài