又得明卿书
秋色满天地,悲风动高台。浮云惨不舒,白日忽已摧。
远念客游子,鼓楫潇湘回。北顾金马门,东望沧海隈。
不念旧所欢,弃置如尘埃。传我尺素书,抽翰空徘徊。
历历天上榆,冉冉庭前梅。相思难重陈,叹息生余哀。
qiū
秋
sè
色
mǎn
满
tiān
天
dì
地
,
bēi
悲
fēng
风
dòng
动
gāo
高
tái
台
fú
。
yún
浮
cǎn
云
bù
惨
shū
不
bái
舒
,
rì
白
hū
日
yǐ
忽
cuī
已
摧
。
yuǎn
远
niàn
念
kè
客
yóu
游
zǐ
子
,
gǔ
鼓
jí
楫
xiāo
潇
xiāng
湘
huí
回
běi
。
gù
北
jīn
顾
mǎ
金
mén
马
dōng
门
,
wàng
东
cāng
望
hǎi
沧
wēi
海
隈
。
bù
不
niàn
念
jiù
旧
suǒ
所
huān
欢
,
qì
弃
zhì
置
rú
如
chén
尘
āi
埃
chuán
。
wǒ
传
chǐ
我
sù
尺
shū
素
chōu
书
,
hàn
抽
kōng
翰
pái
空
huái
徘
徊
。
lì
历
lì
历
tiān
天
shàng
上
yú
榆
,
rǎn
冉
rǎn
冉
tíng
庭
qián
前
méi
梅
xiāng
。
sī
相
nán
思
zhòng
难
chén
重
tàn
陈
,
xī
叹
shēng
息
yú
生
āi
余
哀
。