又次壁间杜牧韵

明代 王守仁
春山路僻问归樵,为指前峰石径遥。僧与白云还暝壑,月随沧海上寒潮。 世情老去浑无懒,游兴年来独未消。回首孤航又陈迹,疏钟隔渚夜迢迢。
chūn shān wèn guī qiáo   wèi zhǐ qián fēng shí jìng yáo sēng bái yún hái míng yuè   suí cāng hǎi shàng hán cháo    
shì qíng lǎo hún lǎn   yóu xìng nián lái wèi xiāo huí shǒu háng yòu chén shū   zhōng zhǔ tiáo tiáo