又次壁間杜牧韻

明代 王守仁
春山路僻問歸樵,為指前峰石徑遙。僧與白雲還暝壑,月隨滄海上寒潮。 世情老去渾無懶,遊興年來獨未消。回首孤航又陳跡,疏鍾隔渚夜迢迢。
chūn shān wèn guī qiáo   wèi zhǐ qián fēng shí jìng yáo sēng bái yún hái míng yuè   suí cāng hǎi shàng hán cháo    
shì qíng lǎo hún lǎn   yóu xìng nián lái wèi xiāo huí shǒu háng yòu chén shū   zhōng zhǔ tiáo tiáo