又呈窦使君

唐代 杜甫
向晚波微绿, 连空岸脚(一作却)青。 日兼春有暮, 愁与醉无醒。 漂泊犹杯酒, 踟蹰此驿亭。 相看万里外, 同是一浮萍。
xiàng wǎn wēi 绿  
lián kōng àn jiǎo   zuò què   qīng
jiān chūn yǒu  
chóu zuì xǐng
piāo yóu bēi jiǔ  
chí chú 驿 tíng
xiāng kàn wàn wài  
tóng shì píng