咏竹

唐代 唐彦谦
醉卧凉阴沁骨清,石床冰簟梦难成。 月明午夜生虚籁,误听风声是雨声。
zuì liáng yīn qìn qīng   shí chuáng bīng diàn mèng nán chéng
yuè míng shēng lài   tīng fēng shēng shì shēng