詠竹

唐代 唐彥謙
醉臥涼陰沁骨清,石床冰簟夢難成。 月明午夜生虛籟,誤聽風聲是雨聲。
zuì liáng yīn qìn qīng   shí chuáng bīng diàn mèng nán chéng
yuè míng shēng lài   tīng fēng shēng shì shēng