用赵之美留别韵 其一

金朝 李俊民
把酒离筵且莫辞,坐中瓜葛暂相依。花从识后常含笑,鸟自还时想倦飞。 往事微茫春梦断,故人牢落晓星稀。天涯白发禁愁得,好在西山不早归。
jiǔ yán qiě   zuò zhōng guā zàn xiāng huā cóng shí hòu cháng hán xiào   niǎo hái shí xiǎng juàn fēi
wǎng shì wēi máng chūn mèng duàn   rén láo luò xiǎo xīng tiān bái jìn chóu   hǎo zài 西 shān zǎo guī