用韵和仲兄

宋代 虞俦
鼯鼠相将五技穷,东来岁月太匆匆。 冷官敢恨知音少,直道难教与俗同。 翻忆对床听夜雨,不堪举扇障西风。 诗来唤起还家梦,目断成行天际鸿。
shǔ xiāng jiāng qióng   dōng lái suì yuè tài cōng cōng  
lěng guān gǎn hèn zhī yīn shǎo   zhí dào nán jiào tóng  
fān duì chuáng tīng   kān shàn zhàng 西 fēng  
shī lái huàn huán jiā mèng   duàn chéng háng tiān hóng 鸿