用韻和仲兄

宋代 虞儔
鼯鼠相將五技窮,東來歲月太匆匆。 冷官敢恨知音少,直道難教與俗同。 翻憶對床聽夜雨,不堪舉扇障西風。 詩來喚起還家夢,目斷成行天際鴻。
shǔ xiāng jiāng qióng   dōng lái suì yuè tài cōng cōng  
lěng guān gǎn hèn zhī yīn shǎo   zhí dào nán jiào tóng  
fān duì chuáng tīng   kān shàn zhàng 西 fēng  
shī lái huàn huán jiā mèng   duàn chéng háng tiān hóng