用韵答厉辅卿 其一

宋代 洪咨夔
坐穷无过客,失喜得吾侪。材逸类淮海,诗清如简斋。 山明知玉气,水涸见霜涯。期子进此道,为亲生好怀。
zuò qióng guò   shī chái cái lèi huái hǎi shī   qīng jiǎn zhāi    
shān míng zhī   shuǐ jiàn shuāng zi jìn dào wèi   qīn shēng hǎo huái   怀