用韻答厲輔卿 其一

宋代 洪咨夔
坐窮無過客,失喜得吾儕。材逸類淮海,詩清如簡齋。 山明知玉氣,水涸見霜涯。期子進此道,為親生好懷。
zuò qióng guò   shī chái cái lèi huái hǎi shī   qīng jiǎn zhāi    
shān míng zhī   shuǐ jiàn shuāng zi jìn dào wèi   qīn shēng hǎo huái