咏云

唐代 姚合
霭霭纷纷不可穷,戛笙歌处尽随龙。来依银汉一千里, 归傍巫山十二峰。呈瑞每闻开丽色,避风仍见挂乔松。 怜君翠染双蝉鬓,镜里朝朝近玉容。
ǎi ǎi fēn fēn qióng   jiá shēng chù jǐn suí lóng lái yín hàn qiān  
guī bàng shān shí èr fēng chéng ruì měi wén kāi   fēng réng jiàn guà qiáo sōng
lián jūn cuì rǎn shuāng chán bìn   jìng zhāo zhāo jìn róng