詠雲

唐代 姚合
靄靄紛紛不可窮,戛笙歌處盡隨龍。來依銀漢一千里, 歸傍巫山十二峰。呈瑞每聞開麗色,避風仍見掛喬松。 憐君翠染雙蟬鬢,鏡里朝朝近玉容。
ǎi ǎi fēn fēn qióng   jiá shēng chù jǐn suí lóng lái yín hàn qiān  
guī bàng shān shí èr fēng chéng ruì měi wén kāi   fēng réng jiàn guà qiáo sōng
lián jūn cuì rǎn shuāng chán bìn   jìng zhāo zhāo jìn róng