永遇乐 和人望华山

清代 曹贞吉
谁凿鸿蒙,最惊人处,芙蓉千丈。激荡疑潮,崩腾似马,罗列儿孙状。 八荒雷雨,一天苍翠,缥缈灵旗想像。待清秋、凭陵绝顶,画里秦川如掌。 潼关孤耸,黄河东注,俯览翻增惆怅。飒飒天风,冷泠环佩,九节仙人杖。 咄哉韩子,苍龙回驭,那得褰衣长往。耐可拉、青莲居士,三峰高唱。
shuí záo hóng 鸿 méng   zuì jīng rén chù   róng qiān zhàng dàng cháo bēng   téng shì luó   liè ér sūn zhuàng    
huāng léi   tiān cāng cuì   piāo miǎo líng xiǎng xiàng dài qīng qiū píng líng jué dǐng huà   qín chuān zhǎng      
tóng guān sǒng   huáng dōng zhù   lǎn fān zēng chóu chàng tiān fēng lěng   líng huán pèi jiǔ   jié xiān rén zhàng    
duō zāi hán   cāng lóng huí   de qiān cháng wǎng nài qīng lián shì sān fēng   gāo chàng