永遇乐

宋代 李太古
玉砌标鲜,雪园风致,似曾相识。蝉锦霞香,乌丝云湿,吹渴蟾蜍滴。青青白白,关关滑滑,寒损珠衣狂客。尽声声、不如归去,归也怎生归得。 含桃红小,香芹翠软,惆怅宜城山色。百折浮岚,几湾流水,那一些儿直。落花情味,露花魂梦,蒲花消息。抚纤眉,织乌西下,为君凝碧。
biāo xiān   xuě yuán fēng zhì   céng xiāng shí chán jǐn xiá xiāng   yún shī 湿   chuī chán chú qīng qīng bái bái   guān guān huá huá   hán sǔn zhū kuáng jǐn shēng shēng guī   guī zěn shēng guī
hán táo hóng xiǎo   xiāng qín cuì ruǎn   chóu chàng chéng shān bǎi zhé lán   wān liú shuǐ   xiē ér zhí luò huā qíng wèi   huā hún mèng   huā xiāo xi xiān méi   zhī 西 xià   wèi jūn níng