用元韵答秀叔

宋代 王炎
人生昏宦只二事,忧喜相缠不知几。 我今岂可老更痴,颊有霜髭口无齿。 举案齐眉安在哉,独自饭蔬而饮水。 半生同住不同行,稍感伤悲心亦清。 雉鸣雌应春日暖,鸠唤妇归天雨晴。 断除此念如尸坐,调护坎离交水火。
rén shēng hūn huàn zhǐ èr shì   yōu xiāng chán zhī  
jīn lǎo gēng chī   jiá yǒu shuāng kǒu chǐ 齿  
àn méi ān zài zāi   fàn shū ér yǐn shuǐ  
bàn shēng tóng zhù tóng háng   shāo gǎn shāng bēi xīn qīng  
zhì míng yīng chūn nuǎn   jiū huàn guī tiān qíng  
duàn chú niàn shī zuò   tiáo kǎn jiāo shuǐ huǒ