用元韵答清老

宋代 王炎
巧匠胸中有全室,能文纸上无脱稿。 老禅善画亦如是,毛锥未出意行到。 解衣盘薄小经营,蓦然挥洒笔如扫。 我思诗画本一律,众作徒多等蝉噪。 画手无如王右丞,一似诗中杜陵老。 正缘此老襟韵高,工拙奇常无不好。 斲轮妙处不可传,此事难从笔端讨。 由来万法生一心,贯彻精粗无二道。
qiǎo jiàng xiōng zhōng yǒu quán shì   néng wén zhǐ shàng tuō gǎo 稿  
lǎo chán shàn huà shì   máo zhuī wèi chū xíng dào  
jiě pán báo xiǎo jīng yíng   rán huī sǎo  
shī huà běn   zhòng zuò duō děng chán zào  
huà shǒu wáng yòu chéng   shī zhōng líng lǎo  
zhèng yuán lǎo jīn yùn gāo   gōng zhuō cháng hǎo  
zhuó lún miào chù chuán   shì nán cóng duān tǎo  
yóu lái wàn shēng xīn   guàn chè jīng èr dào