用元韵答清老

宋代 王炎
篆车创始自稚轮,筦簟从初但蒲稿。 诗到晚唐非不佳,少似国风能理到。 嗟予耄矣弃颍泓,卧病终年长却扫。 客无脱屦一榻悬,人不到门群雀噪。 敢意支郎念岑寂,时将妙语起衰老。 若人搜句乃余事,虽不雕镌自精好。 况于佛祖可呵骂,岂无魔外宜攻讨。 早办山居一把茅,为我长歌歌证道。
zhuàn chē chuàng shǐ zhì lún   guǎn diàn cóng chū dàn gǎo 稿  
shī dào wǎn táng fēi jiā   shǎo shì guó fēng néng dào  
jiē mào yǐng hóng   bìng zhōng nián zhǎng què sǎo  
tuō xuán   rén dào mén qún què zào  
gǎn zhī láng niàn cén   shí jiāng miào shuāi lǎo  
ruò rén sōu nǎi shì   suī diāo juān jīng hǎo  
kuàng   wài gōng tǎo  
zǎo bàn shān máo   wèi cháng zhèng dào