咏逸民十一首 其五

元代 赵孟頫
子真初亦仕,岁晚乃逃之。区区南昌尉,上疏忘其卑。 忠言不见用,耿耿当告谁。飘然弃妻子,终身与世辞。 抱关甘贫贱,所贵莫我知。至今九江濆,清风激群黎。 神仙信茫昧,此士独不疑。孤云无定在,逝水何时归。 遐思一矫首,怅望无由期。
zhēn chū shì   suì wǎn nǎi táo zhī nán chāng wèi   shàng shū wàng bēi
zhōng yán jiàn yòng   gěng gěng dāng gào shuí piāo rán   zhōng shēn shì
bào guān gān pín jiàn   suǒ guì zhī zhì jīn jiǔ jiāng pēn   qīng fēng qún
shén xiān xìn máng mèi   shì yún dìng zài   shì shuǐ shí guī
xiá jiǎo shǒu   chàng wàng yóu