用雪坡春色韵

宋代 刘学箕
才出城门兴便浓,晴光野色两俱融。 柳方染得三分绿,桃已熏成一半红。 山涌林峦荒寺隐,湖分港汊小舟通。 相携各自论年事,几度春风一鬓蓬。
cái chū chéng mén xīng biàn 便 nóng   qíng guāng liǎng róng  
liǔ fāng rǎn sān fēn 绿   táo xūn chéng bàn hóng  
shān yǒng lín luán huāng yǐn   fēn gǎng chà xiǎo zhōu tōng  
xiāng xié lùn nián shì   chūn fēng bìn péng