咏雪和徐黄门宣之

明代 顾璘
密雪先春落,长风匝夜吹。乱抛和霰急,缓舞下云迟。 响散楼头瓦,光摇殿角罳。泽坚龙背冷,树重鹊巢危。 梁苑初迎客,周田遂及私。清严天独赋,皎洁物难移。 表瑞恒居腊,憎炎不附离。凝华承赏鉴,知止释穷悲。 地下齐蝗避,山中越犬奇。颜心几欲化,孔德竟谁缁。 入野亲蓑笠,临轩逐履綦。论功霖可并,望景月还宜。 肃气收玄律,丰年惬素期。骚人兰俪曲,穆后竹申诗。 郢唱今称绝,赓成愧与持。
xuě xiān chūn luò   cháng fēng chuī luàn pāo xiàn huǎn   xià yún chí    
xiǎng sàn lóu tóu   guāng yáo diàn 殿 jiǎo jiān lóng bèi lěng shù   zhòng què cháo wēi    
liáng yuàn chū yíng   zhōu tián suì qīng yán tiān jiǎo   jié nán    
biǎo ruì héng   zēng yán níng huá chéng shǎng jiàn zhī   zhǐ shì qióng bēi    
xià huáng   shān zhōng yuè quǎn yán xīn huà kǒng   jìng shuí    
qīn suō   lín xuān zhú lùn gōng lín bìng wàng   jǐng yuè hái    
shōu xuán   fēng nián qiè sāo rén lán   hòu zhú shēn shī    
yǐng chàng jīn chēng jué   gēng chéng kuì chí