詠雪和徐黃門宣之

明代 顧璘
密雪先春落,長風匝夜吹。亂拋和霰急,緩舞下雲遲。 響散樓頭瓦,光搖殿角罳。澤堅龍背冷,樹重鵲巢危。 梁苑初迎客,周田遂及私。清嚴天獨賦,皎潔物難移。 表瑞恆居臘,憎炎不附離。凝華承賞鑒,知止釋窮悲。 地下齊蝗避,山中越犬奇。顏心幾欲化,孔德竟誰緇。 入野親蓑笠,臨軒逐履綦。論功霖可並,望景月還宜。 肅氣收玄律,豐年愜素期。騷人蘭儷曲,穆後竹申詩。 郢唱今稱絕,賡成愧與持。
xuě xiān chūn luò   cháng fēng chuī luàn pāo xiàn huǎn   xià yún chí    
xiǎng sàn lóu tóu   guāng yáo diàn 殿 jiǎo jiān lóng bèi lěng shù   zhòng què cháo wēi    
liáng yuàn chū yíng   zhōu tián suì qīng yán tiān jiǎo   jié nán    
biǎo ruì héng   zēng yán níng huá chéng shǎng jiàn zhī   zhǐ shì qióng bēi    
xià huáng   shān zhōng yuè quǎn yán xīn huà kǒng   jìng shuí    
qīn suō   lín xuān zhú lùn gōng lín bìng wàng   jǐng yuè hái    
shōu xuán   fēng nián qiè sāo rén lán   hòu zhú shēn shī    
yǐng chàng jīn chēng jué   gēng chéng kuì chí