咏雪

宋代 陈襄
三日连绵雪,丰年预可占。 阴寒驱瘴毒,刑杀助天歼。 片片寻衣袂,花花饤屋檐。 来时须浩漫,到地即微纤。 狼籍无由扫,虚空不易拈。 溪流成浼灂,野色变青黔。 洗砚冰霜合,烹茶气味甜。 行人留趾足迹,村老上髭髯。 只被交加惑,宁为冷冻厌。 价高龟手药,势压酒家帘。 书案烦收拾,铜炉减顾瞻。 先春娇柳絮,永夜夺银蟾。 磵石悬飞瀑,园篱挂织缣。 山光韬美玉,水卤出形盐。 圆若珠玑剖,轻如鹄鹭燖。 高疑翻箭浪,碎是掷牙签。 萧洒偏低竹,绸缪更倚蒹。 丝绳浮井谷,宝鉴照妆奁。 毫发吹先起,脂膏著自黏。 垂枝多线缕,鬅物利刀镰。 粲者诗风美,皤如贲主嫌。 夷齐羞洁白,郅宁等威严。 草树多摧折,萌芽苦滞淹。 沾濡虽近惠,染污剧伤廉。 黑帝由容慝,黄人但守谦。 苍茫施粉缋,枯枿露锋铦。 岳渎何曾补,尘泥渐觉添。 饥贫逢道路,富贵隔帷帘。 饱得儿童戏,稀令鸟雀觇。 未应平坎窞,故欲峙峰尖。 魍魉皆迷愕,蛟龙亦遁潜。 豪门生间阻,坐市获并兼。 火谷方腾跃,箪瓢足养恬。 四垂云黯黯,一室火炎炎。 已厌填沟壑,那思溉釜甑。 此情终待诉,谁肯到穷阎。
sān lián mián xuě   fēng nián zhàn  
yīn hán zhàng   xíng shā zhù tiān jiān  
piàn piàn xún mèi   huā huā dìng yán  
lái shí hào màn   dào wēi xiān  
láng yóu sǎo   kōng niān  
liú chéng měi zhuó   biàn qīng qián  
yàn bīng shuāng   pēng chá wèi tián  
xíng rén liú zhǐ   cūn lǎo shàng rán  
zhǐ bèi jiāo jiā huò   níng wèi lěng dòng yàn  
jià gāo guī shǒu yào   shì jiǔ jiā lián  
shū àn fán shōu shí   tóng jiǎn zhān  
xiān chūn jiāo liǔ   yǒng duó yín chán  
jiàn shí xuán fēi   yuán guà zhī jiān  
shān guāng tāo měi   shuǐ chū xíng yán  
yuán ruò zhū pōu   qīng xún  
gāo fān jiàn làng   suì shì zhì qiān  
xiāo piān zhú   chóu móu gèng jiān  
shéng jǐng   bǎo jiàn zhào zhuāng lián  
háo chuī xiān   zhī gāo zhù nián  
chuí zhī duō xiàn 线   péng dāo lián  
càn zhě shī fēng měi   bēn zhǔ xián  
xiū jié bái   zhì níng děng wēi yán  
cǎo shù duō cuī shé   méng zhì yān  
zhān suī jìn huì   rǎn shāng lián  
hēi yóu róng   huáng rén dàn shǒu qiān  
cāng máng shī fěn huì   niè fēng xiān  
yuè zēng   chén jiàn jué tiān  
pín féng dào   guì wéi lián  
bǎo ér tóng   lìng niǎo què chān  
wèi yìng píng kǎn dàn   zhì fēng jiān  
wǎng liǎng jiē è   jiāo lóng dùn qián  
háo mén shēng jiàn   zuò shì huò bìng jiān  
huǒ fāng téng yuè   dān piáo yǎng tián  
chuí yún àn àn   shì huǒ yán yán  
yàn tián gōu   gài zèng  
qíng zhōng dài   shuí kěn dào qióng yán