詠雪

宋代 陳襄
三日連綿雪,豐年預可占。 陰寒驅瘴毒,刑殺助天殲。 片片尋衣袂,花花飣屋檐。 來時須浩漫,到地即微纖。 狼籍無由掃,虛空不易拈。 溪流成浼灂,野色變青黔。 洗硯冰霜合,烹茶氣味甜。 行人留趾足跡,村老上髭髯。 只被交加惑,寧為冷凍厭。 價高龜手藥,勢壓酒家簾。 書案煩收拾,銅爐減顧瞻。 先春嬌柳絮,永夜奪銀蟾。 磵石懸飛瀑,園籬掛織縑。 山光韜美玉,水鹵出形鹽。 圓若珠璣剖,輕如鵠鷺燖。 高疑翻箭浪,碎是擲牙籤。 蕭灑偏低竹,綢繆更倚蒹。 絲繩浮井谷,寶鑑照妝奩。 毫髮吹先起,脂膏著自黏。 垂枝多線縷,鬅物利刀鐮。 粲者詩風美,皤如賁主嫌。 夷齊羞潔白,郅寧等威嚴。 草樹多摧折,萌芽苦滯淹。 沾濡雖近惠,染污劇傷廉。 黑帝由容慝,黃人但守謙。 蒼茫施粉繢,枯枿露鋒銛。 岳瀆何曾補,塵泥漸覺添。 飢貧逢道路,富貴隔帷簾。 飽得兒童戲,稀令鳥雀覘。 未應平坎窞,故欲峙峰尖。 魍魎皆迷愕,蛟龍亦遁潛。 豪門生間阻,坐市獲併兼。 火谷方騰躍,簞瓢足養恬。 四垂雲黯黯,一室火炎炎。 已厭填溝壑,那思溉釜甑。 此情終待訴,誰肯到窮閻。
sān lián mián 綿 xuě   fēng nián zhàn  
yīn hán zhàng   xíng shā zhù tiān jiān  
piàn piàn xún mèi   huā huā dìng yán  
lái shí hào màn   dào wēi xiān  
láng yóu sǎo   kōng niān  
liú chéng měi zhuó   biàn qīng qián  
yàn bīng shuāng   pēng chá wèi tián  
xíng rén liú zhǐ   cūn lǎo shàng rán  
zhǐ bèi jiāo jiā huò   níng wèi lěng dòng yàn  
jià gāo guī shǒu yào   shì jiǔ jiā lián  
shū àn fán shōu shí   tóng jiǎn zhān  
xiān chūn jiāo liǔ   yǒng duó yín chán  
jiàn shí xuán fēi   yuán guà zhī jiān  
shān guāng tāo měi   shuǐ chū xíng yán  
yuán ruò zhū pōu   qīng xún  
gāo fān jiàn làng   suì shì zhì qiān  
xiāo piān zhú   chóu móu gèng jiān  
shéng jǐng   bǎo jiàn zhào zhuāng lián  
háo chuī xiān   zhī gāo zhù nián  
chuí zhī duō xiàn   péng dāo lián  
càn zhě shī fēng měi   bēn zhǔ xián  
xiū jié bái   zhì níng děng wēi yán  
cǎo shù duō cuī shé   méng zhì yān  
zhān suī jìn huì   rǎn shāng lián  
hēi yóu róng   huáng rén dàn shǒu qiān  
cāng máng shī fěn huì   niè fēng xiān  
yuè zēng   chén jiàn jué tiān  
pín féng dào   guì wéi lián  
bǎo ér tóng   lìng niǎo què chān  
wèi yìng píng kǎn dàn   zhì fēng jiān  
wǎng liǎng jiē è   jiāo lóng dùn qián  
háo mén shēng jiàn   zuò shì huò bìng jiān  
huǒ fāng téng yuè   dān piáo yǎng tián  
chuí yún àn àn   shì huǒ yán yán  
yàn tián gōu   gài zèng  
qíng zhōng dài   shuí kěn dào qióng yán