永兴丞以皓雪鲜梅奇语见示戏占閒人浪辞酬之

唐代 王质
四海一山玉,切作冠巑岏。冠上戴明月,履下踏飞湍。 肺肠裹林壑,表里交珊珊。上界雪可饱,下土人希餐。 三春镇长在,九夏何曾残。大千薝卜林,巨万梅花团。 花惟白皓皓,巾自乌漫漫。纯玉龙争飞,杂玉龙皆蟠。 千丈亭不历,九尺庵随看。摩云起高崖,运斤吾能刊。 书空结奇字,擘镜谁能观。须弥有数尽,此兴无时阑。
hǎi shān   qiè zuò guān cuán wán guān shàng dài míng yuè   xià fēi tuān
fèi cháng guǒ lín   biǎo jiāo shān shān shàng jiè xuě bǎo   xià rén cān
sān chūn zhèn zhǎng zài   jiǔ xià zēng cán qiān zhān lín   wàn méi huā tuán
huā wéi bái hào hào   jīn màn màn chún lóng zhēng fēi   lóng jiē pán
qiān zhàng tíng   jiǔ chǐ ān suí kàn yún gāo   yùn jīn néng kān
shū kōng jié   bāi jìng shuí néng guān yǒu shù jǐn   xīng shí lán