咏物体六十六首 其二十九 佛见笑

明代 王世贞
曼陀优钵总堪疑,上苑何由借一枝。为问天华拈法处,可当迦叶破颜时。 给园初果知难结,色界孤根未可移。肯为东君怨摇落,因风片片浴香池。
màn tuó yōu zǒng kān   shàng yuàn yóu jiè zhī wèi wèn tiān huā niān chù   dāng jiā yán shí    
gěi yuán chū guǒ zhī nán jié   jiè gēn wèi kěn wèi dōng jūn yuàn yáo luò yīn   fēng piàn piàn xiāng chí