用王巩韵赠其侄震

宋代 苏轼
衡门老苔藓,竹柏千兵屯。开樽邀落日,未对乌鸟言。 清风举吹籁,散乱书帙翻。传呼一何急,人马从车奔。 贫居少宾客,邻妇窥篱藩。墙头过春酒,绿泛田家盆。 比来伏青蒲,坐捉白兽樽。王猷修润色,亦有簿领烦。 朝廷贵二陆,屡闻天语温。犹能整笔阵,愧我非韩孙。
héng mén lǎo tái xiǎn   zhú bǎi qiān bīng tún kāi zūn yāo luò wèi   duì niǎo yán    
qīng fēng chuī lài   sǎn luàn shū zhì fān chuán rén   cóng chē bēn    
pín shǎo bīn   lín kuī fān qiáng tóu guò chūn jiǔ   fàn 绿 tián jiā pén    
lái qīng   zuò zhuō bái shòu zūn wáng yóu xiū rùn   yǒu lǐng 簿 fán    
cháo tíng guì èr   wén tiān wēn yóu néng zhěng zhèn kuì   fēi hán sūn