永叔白兔

宋代 梅尧臣
可笑常娥不了事,走却玉兔来人间。 分寸不落猎犬口,滁州野叟获以还。 霜毛蘴茸目睛殷,红绦金练相系擐。 驰献旧守作异玩,况乃已在蓬莱山。 月中辛勤莫捣药,桂旁杵臼今应闲。 我欲拔毛为白笔,研朱写诗破公颜。
xiào cháng é liǎo shì   zǒu què lái rén jiān  
fēn cùn liè quǎn kǒu   chú zhōu sǒu huò huán  
shuāng máo fēng rōng jīng yīn   hóng tāo jīn liàn xiāng huàn  
chí xiàn jiù shǒu zuò wán   kuàng nǎi zài péng lái shān  
yuè zhōng xīn qín dǎo yào   guì páng chǔ jiù jīn yīng xián  
máo wèi bái   yán zhū xiě shī gōng yán