咏石菖蒲

宋代 释蕴常
细水围棋石,纤纤手自移。几年离雁荡,万里到天池。 浮玉春风后,小姑烟雨时。它年怀胜绝,魂梦亦清奇。
shuǐ wéi shí   xiān qiàn shǒu nián yàn dàng   wàn dào tiān chí
chūn fēng hòu   xiǎo yān shí nián huái 怀 shèng jué   hún mèng qīng